Nổi tiếng là ảo, nên giá trị phải là thật

Mấy hôm nay, cái tên Nắng xuất hiện khá nhiều trên báo. Vui là, thái độ của bạn bè – những người đã theo dõi và chứng kiến quá trình đi làm của tôi – đều rất thoải mái, mọi người không quá bất ngờ theo cái kiểu vồ lấy điện thoại gọi “Mày ơi mày lên báo!” hoặc tung hô tôi lên quá. Như thế là ổn rồi, mặc dù ngồi tò mò search cũng thấy trên vài diễn đàn các bạn rất hùng hổ kêu tôi chém gió hoặc kiếm cớ chê bai tôi không xinh đẹp như hot girl, nhưng thôi mặc kệ các bạn cư dân mạng, tôi cũng không quan tâm, hiu hiu.

Nếu bạn hỏi định nghĩa về Nắng trong mắt bạn bè tôi, câu trả lời sẽ là một con bé suốt ngày ôm laptop lê la từ Puku ra Cộng, từ Highlands ra La Place và rất nhiều quán cà phê khác, và làm rất nhiều việc theo kiểu chả liên quan đến nhau. Mỗi lần làm cái này cái kia, tôi lại có một trải nghiệm mới với những con người mới, cũng như tích lũy được nhiều bài học cho mình. Có những người lớn lên theo từng tháng, từng năm, có những người sau nhiều năm mới lớn lên được, còn tôi thấy mình đang lớn dần lên theo từng ngày. Nhiều người hỏi: “Sao Nắng làm nhiều thế?”, tôi sẽ giả vờ ngạc nhiên: “Ơ bây giờ em mới có 21 tuổi, không làm bây giờ sau này muốn làm nhiều cũng không được nữa đâu.”

Tôi làm nhiều, nhưng cũng luôn ưu tiên dành rất nhiều thời gian cho bản thân. Là những buổi sáng một mình cà phê làm việc, viết lách. Là những buổi chiều tự thưởng cho mình một buổi xem phim rất random. Là sau 12h đêm, không Facebook nữa, nằm trên giường nghe những bài hát đã repeat chán chê, lựa chọn một bộ phim để xem hoặc đơn giản là đọc một quyển sách mới. Mê mải. Cái giờ đó là giờ người ta muốn giấu mình nhất. Một chị bạn tôi mới quen nhưng đã nhận xét về tôi đúng quá: “Chị có cảm giác em có rất nhiều bạn, nhưng thỉnh thoảng thì thấy em hơi cô đơn, như bay ở một thiên đường riêng.”

Buổi đêm cũng là lúc tôi ngồi nghĩ về giá trị bản thân mình. Tôi luôn có những quy tắc khắt khe trong công việc và cuộc sống, sao cho giá trị bản thân tôi luôn được giữ vững. Ví dụ, hồi xưa, khi tôi đi làm sớm, tôi là một-ai-đó khác mọi người, điều đó làm nên giá trị của tôi. Nhưng bây giờ, khi bạn bè xung quanh ai cũng đi làm, thì để giữ được cái self-value của mình, thì tôi phải cố gắng hơn. Tôi nghĩ cái sợ nhất của xã hội hiện đại là mọi người sống không định hướng được mình là ai, giá trị của mình là gì, hình ảnh của mình trong mắt mọi người là như thế nào.

Việc được giới thiệu trên các phương tiện truyền thông đối với tôi như là một lời khẳng định giá trị bản thân. Nó cũng đi kèm áp lực là mọi người sẽ kì vọng nhiều hơn ở tôi. Mọi người tưởng việc “nổi tiếng” sẽ khiến tôi ở vị trí cao hơn, nhưng tôi nghĩ mình đang ở thấp hơn so với những gì mọi người kì vọng. Vì thế, từ ngày mai phải biết dùng thời gian hiệu quả hơn, suy nghĩ và sáng tạo nhiều hơn. Sống là những nỗ lực không ngừng nghỉ, để cuối mỗi ngày có thể tự tin trả lời được câu hỏi về giá trị bản thân mình.

Ams Connect Report

Cuối tuần trước, tôi được toạ đàm Ams Connect mời đến chia sẻ một chút về kinh nghiệm làm việc, đam mê và định hướng trong cuộc sống. Xin tóm tắt lại một số ý chính tôi đã nêu ra:

1. Về việc học:

Tôi quan niệm rằng nên tập trung học tốt ở cấp 3, vì các kiến thức ở cấp 3 thuộc dạng nền tảng cần phải biết. Còn lên đại học, tôi chú trọng học kĩ năng nhiều hơn: rèn luyện cách đọc sách, cách nghiên cứu, cách nghĩ (critical thinking), cách viết (analytical writing).

Tôi thấy đại học mang đến nhiều cơ hội hơn là kiến thức, với điều kiện là phải biết cách nắm lấy. Nhiều bạn bây giờ gần như mang quan điểm “há miệng chờ sung”, nghĩ mình bước vào cánh cửa đại học (đặc biệt là Đại-học-Ngoại-Thương) là đời mình lên tiên. Rất tiếc là không.

Một số người nghĩ tôi đi làm sớm nên quen biết rộng, nhưng thực ra, nhiều mối quan hệ đáng giá hiện nay là tôi đều tự lấy được từ network trong trường Ngoại Thương đấy.

2. Về công việc và đam mê:

Từ những ngày đầu tôi bắt đầu bước vào viết báo, tôi không nghĩ là mình sẽ làm truyền thông trong suốt 5 năm về sau. Ngay cả hồ sơ thi đại học cũng là Ngoại Thương, Ngoại Giao chứ không hề có Học viện Báo Chí. Tôi không hề đam mê ngành này, có chăng chỉ là sở thích viết lách và hay mày mò những cách viết mới để kể những câu chuyện tôi từng trải qua, viết về những con người tôi từng gặp…

Tôi cũng chưa từng qua trường lớp đào tạo về truyền thông nào, toàn đi hỏi mượn sách PR Marketing từ các anh chị tiền bối để tự đọc ở nhà. Để đạt đến vị trí của ngày hôm nay, phần lớn nhờ vào việc xây dựng các mối quan hệ, học hỏi từ những người đi trước và luôn có suy nghĩ phản chiếu (reflective) để tự đánh giá lại mình.

Có 2 từ khoá tôi luôn nhắc những bạn mentee của tôi: Connections & Networking. Nhớ 2 từ này đã, làm gì với nó thì tự khắc sẽ biết khi có cơ hội đến.

3. Về định hướng:

Nhiều người gặp tôi và nói với tôi rằng họ thích ý chí và định hướng rõ ràng của tôi. Nhưng thật ra, tôi thấy bản thân chưa hề có định hướng gì, mà cũng không muốn định hướng nhiều quá. Cái gì thấy thích thì thử, thử một thời gian thấy không hợp thì thôi. Tôi nghĩ mình còn trẻ thì nên trải nghiệm nhiều, trong quá trình đó, mình sẽ biết điều gì là tốt nhất cho mình. Cái mà tôi hướng đến là trải nghiệm và những gì đạt được trên đường đi, chứ không phải là một mục tiêu vĩ mô nào đó.

Nó giống như việc, khi được làm cái mà mình yêu thích, công việc không còn là “công việc”, nó chính là cách bạn giải trí và tận hưởng cuộc sống. Khi yêu công việc của mình, bạn luôn muốn làm nó một cách hoàn hảo nhất, tốt đẹp nhất.

4. Về… YOLO (You only live once):

Một người bạn miêu tả về tôi: “You represent a beautiful passionate life”. Về khoản cuộc sống của tôi có đẹp, có beautiful không thì tôi còn khá hoài nghi, nhưng về mặt “passionate” (tôi dịch ra là “say sưa”) thì khá là chuẩn.

Một điểm khó mà mọi người thường vướng mắc là việc sống với cái “tôi” quá cao, thành ra làm cái này thì sẽ sợ sai, làm cái kia thì sợ bị mọi người đánh giá… Tôi có thể thoải mái phô bày những điểm yếu của bản thân, để lấy động lực sửa chữa chúng. Nhiều khi trong cuộc sống đừng máu me ăn thua quá, nên có sự hài lòng nhất định về hiện tại thì sẽ sống vui hơn, mà cũng trẻ lâu hơn nữa.

“YOLO” đối với tôi là: You only live once, so do your best to make others remember you.

Em rảnh, nhưng mà em không nhảm!

Hôm qua là ngày tôi có 4 cái hẹn từ trưa đến tối, gặp tổng cộng 12 người quen và 2 người mới quen. Tôi gọi đó là “một ngày đi chơi năng suất”. Anh bạn tôi (tên là A) gọi tôi là “tỉ phú thời gian”. Một anh khác (tên là A2) cứ lúc nào gặp là hỏi “Sao em rảnh rỗi thế?” Ừ, tôi là đứa rất rảnh rỗi, theo cái khía cạnh là có thể dành thời gian cho những người mình yêu quý bất cứ lúc nào mình muốn.

Tôi thấy, mình rảnh rỗi hơn, có nghĩa là mình đang trưởng thành hơn. Không còn hoảng sợ thấy thời gian trôi nhanh, vì mình hoàn toàn có thể sống chậm và tận hưởng điều đó. Không kêu gào đòi một ngày có 48 tiếng, vì 24 giờ là quá đủ để sống, làm việc và chơi. Biết điều khiển thời gian, tôi có lợi thế trong việc gìn giữ những giá trị mà bản thân theo đuổi. Thích đi chơi thì đi, chẳng có văn phòng công sở nào ngăn cản. Không bị áp lực bởi deadline, tôi có thể thoải mái làm những việc mình yêu thích và sống vui vẻ cùng nó.

Sự trưởng thành này, cũng giống như việc tôi biết mình đã lớn khi xem một bộ phim cho trẻ con và cảm thấy mình không còn thuộc về nó nữa. Tôi bắt đầu phân tích kịch bản, chỗ này chưa ổn, chỗ này có thể cô đọng ý nghĩa hơn. Tôi ý thức được rõ, phim là phim, không có thật ở ngoài. Và nó cũng giống như việc, tôi ý thức được là mình khác mọi người. Có những lúc đi chơi rất vui cùng bạn bè, nhưng cũng lắm hôm lại nhốt mình trong một góc quán nhỏ, chìm trong hơi trà và gặm nhấm nỗi buồn như một mảnh chocolate đắng nghét. Cái dở của việc “khác người” là như thế. You don’t really belong to anywhere, but you belong to everywhere.

Cậu bạn thân tâm sự với tôi: “Nhìn xung quanh mình toàn là những thằng nhà giàu mà dở hơi, những đứa não ngắn mà thích thể hiện, những thằng dở hơi yêu những con dở hơi. Trừ người bình thường thì còn lại toàn người dở hơi.” Thôi thì bạn ý cũng hơi tiêu cực, nhưng cũng công nhận là cuộc sống bây giờ chẳng biết ai là người bình thường, ai bị dở hơi đi. Tôi nghĩ rảnh quá thì người ta thường đâm ra… dở hơi, than vãn chuyện trời đất này kia, bày vẽ ra những trò nhảm nhí và chấm dứt 24 giờ mỗi ngày chẳng làm được cái tích sự gì cho cuộc đời.

Hiểu theo phương diện đó thì ít nhất tôi thở phào, là mình không có nhảm.

Xin tài trợ: Dễ hơn xin tiền bố mẹ

Tất nhiên là nếu biết làm đúng cách.

Dạo này có rất nhiều dự án sinh viên, cộng đồng hoặc cá nhân được lập ra, và cũng nhiều người hỏi Nắng về kinh nghiệm xin tài trợ. Theo quan điểm của tôi, xin tài trợ là nhằm giúp cho cả 2 bên cùng có lợi bằng cách khắc phục điểm yếu của người ta bằng điểm mạnh của mình (và ngược lại). Hiện nay, mô hình xin tài trợ cho các dự án giới trẻ thường là: bên A sẽ có trợ giúp tài chính (tiền hoặc hiện vật), bên B là nhà tài trợ sẽ có danh tiếng, thường đến từ cộng đồng do bên A sở hữu.

Điều này có nghĩa là, bạn cứ xác định sẽ phải cho người ta được cái gì người ta không mua được bằng tiền, hoặc phải mua với rất nhiều tiền, thì người ta mới tài trợ tiền cho bạn. Điều này cũng có nghĩa là, nếu bạn là một dự án mới toanh chưa hề có tên tuổi, chưa được ai biết đến, thì việc đem đi gõ cửa xin tài trợ là rất… 50-50. Hoặc là phải có quan hệ, quen biết (để người ta có thể thoải mái rút ví ra với tư cách “hỗ trợ” người quen), hoặc là dự án phải rất tiềm năng – theo nghĩa hiệu quả (chứ bây giờ dự án nào tôi cũng thấy gắn chữ “tiềm năng”).

Bỏ qua phần quan hệ vì không phải ai cũng có, nếu dự án của bạn tiềm năng, bạn phải chứng tỏ được điều đó. Nó giống như kiểu, bây giờ có một đứa trẻ con 6 tuổi đi dép lê tay xách hộp đánh giầy gõ cửa nhà bạn bảo anh/chị ơi “tài trợ” cho em tiền đến trường đi học, thì bạn có cho không? Hay cũng em bé đó, 1 tháng sau đem sách toán tiếng Việt đến nhà bạn và cho bạn thấy nó đã đã tự học chữ, tự làm toán… nói chung nó là một thần đồng? Ví dụ này hơi phi thực tế, nhưng hãy thử áp nó vào xem dự án của bạn có đang “đi dép lê” không nhé.

Lấy ví dụ câu chuyện tôi đi xin tài trợ cho St.319 đi. Thực ra vào thời điểm tháng 7 năm ngoái, khi tôi mới “tiếp quản” việc quản lý nhóm, trừ trong ngành báo teen ra thì đi đâu cũng chẳng ai biết St.319 là cái gì. Thế là tôi đã ngồi ghi hết ra những điểm mạnh và điểm yếu của nhóm:

- Những điểm mạnh, tôi cho vào một file power point, nôm na nó gọi là một cái proposal. St.319 có 2 điểm mạnh nhất: 1 là tài năng thực sự (các thành viên của nhóm đều còn rất trẻ nhưng tự sản xuất 100% các sản phẩm của nhóm. Từ đội ngũ dancer đến nhiếp ảnh, quay phim, thiết kế, stylist… đều dưới 25 tuổi, có tài năng và đam mê), 2 là có cộng đồng fan trong nước và quốc tế khá lớn.

Trong proposal, Tôi nhấn mạnh vào những từ khoá như “nhóm nhảy trẻ nổi tiếng nhất Việt Nam hiện nay” (dựa trên số liệu so sánh), “giành giải thưởng cover Kpop quốc tế từ SM Town, YG Entertainment…”, YouTube thì có bao nhiêu chục triệu lượt view, Facebook có bao nhiêu trăm nghìn người like. Được cái, mỗi lần sửa proposal cho St.319, tôi lại thấy tên tuổi của nhóm ngày một đi lên, số liệu view YouTube, like fanpage tăng rất nhanh.

- Những điểm yếu: Tôi tìm cách khắc phục nó, biến nó thành điểm mạnh rồi… cho vào proposal. Chẳng hạn, nhóm chưa có website thì tôi đặt làm website cho nhóm gấp rút trong 1 tháng, chủ yếu để là kênh thông tin chính thức về nhóm, profile thành viên cũng như các giải thưởng đạt được. Nhóm chưa có nhiều contact khách hàng, thì tôi tự vận động bằng các mối quan hệ của riêng tôi, giới thiệu St.319 với bạn bè và tiếp cận các nhãn hàng. Hồi đầu, có mỗi một mình mình tự làm hết, nhiều khi tự kỉ lắm: một mình up bài website, một mình lọ mọ gửi hồ sơ cho bên này bên kia, một mình contact tìm khách hàng… để cho các bạn bên nhóm có thể tập trung vào nhảy, đỡ phải lo mấy việc hợp đồng giấy tờ đau đầu. Sau này có 2 em assistant đỡ bớt việc thì cũng ngon nghẻ hơn, cứ đi theo định hướng mà tôi đã vạch ra thôi.

Vốn cũng không giỏi thiết kế hay tin học lắm, nên proposal của St.319 do tôi làm rất đơn giản, dễ đọc, dễ hiểu các ý chính, được cái rất nhiều ảnh lung linh của nhóm, vì nhóm toàn các bạn xinh đẹp. Thậm chí có thể coi là nó khá… trẻ con so với các hồ sơ dự án xin tài trợ thông thường, nhưng tôi đã đem chính cái proposal trẻ trung nhí nhảnh ấy để xin hợp tác với YAN TV, với IG9, LINE, Bò Sữa hay Piaggio… Ban đầu thì xin nho nhỏ như hiện vật, địa điểm, khi đã chứng minh nó có hiệu quả đưa hình ảnh thương hiệu đến với cộng đồng fan trẻ của St.319 thì tăng dần thành xin tiền để quay clip, rồi xin tiền làm show, làm quảng cáo. Những nhà đầu tư, những nhãn hàng khi nhìn vào St.319 sẽ thấy đây là một nhóm nhảy trẻ tài năng giữ vững tôn chỉ từ những ngày đầu thành lập đến bây giờ, không giảm chất lượng mà càng ngày càng đi lên, lượng fan tăng với tốc độ ổn định, có định hướng phát triển rõ ràng. Khi bạn đã có 1 cái reputation bền vững như thế thì ít nhà tài trợ nào có thể nói không với bạn.

Nhiều bạn bây giờ cứ nhắc đến “xin tài trợ” là lại hốt hoảng. Tôi có một lời khuyên: Cứ bình tĩnh. Thay vì cứ ngồi một chỗ nghĩ “ôi mình chẳng biết gì về xin tài trợ cả, mình sẽ không xin được ai đâu”, hãy thử đặt mình vào vị trí người có tiền và xem xem dự án của mình có đáng để bỏ tiền vào chưa. Bạn sẽ thấy cái gì cần làm sẽ hiện ra trước mặt, và mọi thứ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Người trẻ đi làm và những câu hỏi

Từ hồi viết blog chia sẻ về công việc, tôi cũng nhận được nhiều câu hỏi. Trong số đó, có những băn khoăn, thắc mắc khiến tôi trả lời xong vẫn còn suy nghĩ nhiều.

1. Ngọc đã đi làm rất nhiều rồi, tớ không biết những môi trường Ngọc đã từng làm việc thì như thế nào. Nhưng tớ thấy ra ngoài xã hội đáng sợ quá. Tớ làm ở một công ty đào tạo truyền thông, công việc là bán hàng. Người ta nói lương cao thì rủi ro càng lớn, quả không sai. Môi trường của tớ đang làm vô cùng phức tạp, người ta kèn cựa nhau, lừa lọc nhau để đi lên. Nhiều khi rất muốn sống thảnh thơi, chỉ muốn hòa mình vào công việc, muốn đem nhiệt huyết để đóng góp, để thể hiện bản thân. Thế nhưng khó quá vì xung quanh lúc nào cũng có những người kiểu nhìn bên ngoài thì tốt đẹp nhưng bên trong lại chỉ muốn hại người khác, vụ lợi cho bản thân. Xã hội thực tế bây giờ đáng sợ.

Giờ trong tớ có 2 con người: đến lớp thì vui vẻ nhí nhảnh và hồn nhiên, nhưng khi đến công ty thì xù lông, xù cánh, kiểu mặt luôn phải tỏ ra nghiêm túc để… tỏ ra mình nhiều kinh nghiệm, mình cũng ghê gớm, chín chắn. Tớ thấy mệt với kiểu đấy, cảm thấy bế tắc. Tớ vẫn muốn tiếp tục làm ở công ty này, nhưng nên thể hiện như thế nào đây? Tiếp tục gồng mình lên (mặc dù không muốn vì đó gần như không phải là bản thân tớ) để lấy được vị trí, tiền, và kinh nghiệm, đối mặt với sự thật là “xã hội thực tế bây giờ không có màu hồng”. Hay là sống hồn nhiên, vô tư như ở trường và rồi… có thể sẽ lại bị lừa? (Một bạn gái sinh năm 1992)

2. Tớ luôn wonder rằng Ngọc cũng đi làm mà sao lúc nào cũng thấy vui vẻ. Khi nói chuyện với khách hàng, Ngọc có hay tỏ ra già dặn hơn không? Khi kinh doanh, Ngọc có hay “xù lông” lên để người khác thấy rằng mình không phải là người dễ bị lừa không? Làm sao để vẫn nghiêm túc trong công việc mà không đánh mất đi vẻ trẻ trung hồn nhiên của mình? (Một bạn sinh năm 1992)

3. Tớ cũng khá thích ngành marketing. Tớ không muốn những cái tớ viết hoặc nói ra nghe giống như mấy câu quảng cáo, hô hào nhàm chán mà thực sự nó phải khiến người ta hứng thú với những gì mình có. Nhưng mà thấy khả năng của mình còn hạn chế quá, đặc biệt là về writing skill và khoản tìm ý tưởng là 2 cái mà tớ nghĩ là rất cần thiết đối với marketer. Cậu có lời khuyên gì không? (Một bạn cùng lớp, sinh năm 1992)

4.  Chị ạ, em phải làm sao đây khi đang lo nghĩ quá nhiều, lo nghĩ về học vấn, về thành công? Có thể là đang bấn, đang stress, hay đại loại thế, em không giấu giếm thật suy nghĩ của mình nữa đâu ạ. Em thích làm lãnh đạo, thích quản lí. Em thích làm giàu, đam mê làm giàu, và mong muốn được mọi người biết đến mình với nhiều lĩnh vực, nhất là truyền thông và kinh doanh. Em biết, tham lam từ trước đến giờ là 1 tính xấu, là 1 tính mà ai cũng có thể mắc phải. Nhưng em nghĩ rằng, nothing is impossible. Em thấy rất kì lạ tại sao chị lại có thể cống hiến hết mình vì công việc ấy, có lẽ là nhờ đam mê chăng?

Nếu giả sử chẳng may chị gặp trúng phải một nơi “bóc lột” công sức của chị, điều gì chị cũng làm nhưng cuối cùng nhận lại kết quả không mong muốn? Liệu chị có buồn không? Em đã từng bị “bóc lột” như thế, ngây thơ tin rằng mình cố gắng viết thì sẽ được trân trọng, được chăm chút nhưng cuối cùng em nhận lại chỉ là những lời ghét bỏ, những sự quan tâm em mong chờ thì chẳng có ai cả. Và cuối cùng, em quyết định ra đi khỏi nơi làm đó… (Một em sinh năm 1995)

5. Anh tò mò một chút, không biết em quản lí nỗi buồn như thế nào. Mỗi khi có sự buồn chán, có điều không hay ập đến in the middle of the work. Có thể là về chuyện tình cảm, tình yêu hay sao đó, cãi nhau, hay có chuyện gì đó trong gia đình không được suôn sẻ. Em xử lí chúng thế nào, làm thế nào để giữ tâm trạng bình thường để làm tiếp công việc vì phút nào của em trong ngày cũng có kế hoạch rồi. Sau đó thì xử lí nỗi buồn đấy vào lúc nào nhỉ? (Một anh sinh năm 1991).

.

Hoá ra những người trẻ đều có những trăn trở giống nhau cả. Chỉ có là trải qua tâm trạng đó vào thời điểm nào trong cuộc đời mà thôi.

Có một vài điều tôi hay tự nhủ với bản thân.

Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao biết vui.

Chưa trải qua những bơ vơ lạc lõng, sẽ khó biết chính xác mình muốn gì và cần gì.

Và cuối cùng, luôn ngẩng cao đầu.

Vì sau tất cả thì cuộc đời vẫn rất đẹp và có nhiều thứ để chúng ta mỉm cười.

Từ góc nhìn của “nhà tuyển dụng”

Hôm trước tôi có tham gia phỏng vấn nhân viên mới cho công ty EduHub của 2 anh bạn. Không khí khá thoải mái vì các ứng viên hầu hết đều sàn sàn tuổi mình (89-92), nhưng cũng có không ít chuyện dở khóc dở cười. Tôi sẽ điểm lại một số trường hợp ứng viên đã mất điểm trong mắt chúng tôi.

Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, nhưng nhiều bạn đã mất điểm ngay từ khi mở cửa bước vào. Có một anh vào phòng còn quên đóng cửa, vừa đi vừa ngơ ngác nhìn khắp nơi như đi tham quan du lịch. Tôi để ý đến lúc ngồi xuống thì mắt của anh ấy đã quét laser toàn bộ mọi thứ trong phòng, trừ… ba người chúng tôi (tôi và 2 anh founder của công ty).

Tiếp theo là thái độ với nhà tuyển dụng. Một số bạn khi đến phỏng vấn thấy 3 chúng tôi trẻ, tầm ngang tuổi mình thì còn tỏ thái độ thiếu hợp tác. Có lẽ các bạn kì vọng người phỏng vấn mình phải là một chú/bác tuổi trung niên thì mới hợp lý? Có bạn vừa ngồi xuống đã hỏi luôn anh giám đốc: “Cho mình hỏi bạn sinh năm bao nhiêu nhỉ (!)” Rồi còn đọc sai tên công ty, ăn nói cộc lốc với nhà tuyển dụng… điều này rất tỏ sự thiếu tôn trọng người đối diện, chứ đừng nói là người đang phỏng vấn bạn.

Rất nhiều bạn không tìm hiểu kĩ thông tin: chưa biết nơi mình apply là công ty làm về cái gì, thậm chí chẳng biết vị trí mình ứng tuyển là làm việc gì. Các bạn không cần phải am hiểu quá sâu xa, nhưng ít ra cũng phải biết tại sao doanh nghiệp lại cần Product Development, và PR Marketing thì không phải là đi spam quảng cáo! Có bạn khi chúng tôi hỏi còn hồn nhiên: “Em tưởng trúng tuyển sẽ được training”, thật không biết phải nói sao.

Thứ tư, phần lớn các bạn hôm đó hơi “hiền”, chưa thực sự khéo léo và chớp lấy các tình huống phản ứng nhanh để thể hiện bản thân. Chẳng hạn như lúc cậu bạn tôi hỏi: “Thế bây giờ EduHub mở một lớp dạy nấu món bò cuốn lá cải thì bạn có sẵn sàng nghỉ học ở trường để đến EduHub học không?”, cô bạn ứng viên sinh năm 92 cứ thế ngồi cười khanh khách không nói thêm được câu gì. Hoặc như khi tôi hỏi “Số lượng friends trên Facebook của bạn là bao nhiêu, và bạn có thể chắc chắn kết nối với bao nhiêu người trong số đó?”, bạn này cứ gãi đầu gãi tai.

Tình trạng “chém gió quá đà” và hơi ảo tưởng về bản thân cũng là điều cần nhắc đến. Có một số bạn khoe làm đến chức cao trong các câu lạc bộ ở trường đại học nhưng vẫn hồn nhiên trả lời câu hỏi “Bạn đã lên chiến lược truyền thông cho cuộc thi này như thế nào?” bằng những chiến thuật nhỏ lẻ như: “Mình post fanpage 4 lần một ngày”, “Mình đến các lớp học vào giờ giải lao để quảng bá cho cuộc thi”, vân vân. Có bạn rất tự hào khi đã mời được “khá nhiều hot boy hot girl và nghệ sỹ underground nổi tiếng” đến một event bạn ấy từng tham gia tổ chức, và nghĩ rằng chúng tôi sẽ phải cố gắng giữ chân bạn ấy vì những mối quan hệ “khủng” đó (hmm…)

Và cuối cùng, chuyện tiền lương. Rất nhiều bạn nghĩ rằng tiền dễ kiếm lắm, chỉ cần đến văn phòng ngồi máy tính hàng ngày là kiếm được tiền triệu mỗi tháng. Nói thật thế này, bạn hi vọng mình nhận được 1 thì bạn phải đóng góp được cho công ty 5, 10. Tiền không phải lá rụng mùa thu, bản thân tôi từng lăn lộn nhiều nơi nhưng đi đâu cũng thấy người giỏi hơn mình, vì thế đừng định giá (hay đòi giá?) cho bản thân khi bạn chưa có đủ kinh nghiệm và mức so sánh.

Dù sao thì sau buổi phỏng vấn, tôi và 2 anh bạn đều thừa nhận nhiều bạn sinh viên bây giờ rất năng động, chủ động tìm kiếm cơ hội để giúp mình có kinh nghiệm, điều này là rất đáng quý. Thumbs up.

Ăn kem và uống trà

Tôi thích ăn kem ngày đông. Mặc dù có mấy lần ăn quá đà đâm ra viêm họng, nhưng thèm thì vẫn cứ là thèm. Chiều hôm qua, đi ăn kem dừa Hàng Than cùng cô em gái thân. Kem (hình như là vanilla) xốp xốp, thơm thơm, để trong quả dừa, có chocolate syrup ở trên, cắm thêm cái ô xinh xinh nữa cho vui mắt. Còn quả dừa thì đặt trên một cái ghế, chúng tôi ngồi ở hai cái ghế nữa, xung quanh là những nhóm bạn cũng đang hào hứng đi ăn vặt buổi chiều. Đơn giản vậy thôi nhưng cũng đủ cho hai người cùng nhấm nháp và đẩy đưa những câu chuyện trên trời dưới biển.

Tôi cũng thích ăn kem ốc quế Tràng Tiền, vị vanilla (lại vanilla). Liếm miếng kem một cái, lập tức thấy mình như cô bé 5 tuổi ngày nào được bố mẹ mua cho que kem sau khi đi mua sách ở phố Nguyễn Xí. Tôi vẫn giữ sở thích đi bộ từ Nhà Thờ ra Tràng Tiền, mua que kem ốc quế, rồi vừa đi vừa ăn, vòng qua khu Nhà Hát Lớn rồi quay lại Nhà Thờ. Nếu có thêm một người bạn đồng hành để chia sẻ sở thích này thì sẽ rất vui, tiếc là những người bạn của tôi ở Hà Nội thường không hào hứng lắm. Các bạn du học sinh, và các bạn từ Sài Gòn ra thì lại rất thích, nên lúc nào Nắng dẫn các bạn đi chơi cũng sẽ có tiết mục đi bộ vòng quanh như thế.

Có một phép so sánh vui vui vừa hiện lên trong đầu tôi. Nếu đi ăn kem dừa một mình thì sẽ không ngon: ngồi ôm cả một quả dừa đầy ắp kem, nhìn đã thấy ngán, chứ chưa nói đến cầm thìa lên xúc ăn hết. Còn nếu đi ăn kem Tràng Tiền mà đông quá thì cũng không thấy ngon nữa, vì mải để ý tốc độ ăn nhanh bằng bạn bè, vèo một cái đã hết cây kem thì làm sao cảm xúc kịp có thời gian để mà hiện ra, để mà bay bổng nữa. Cuối cùng thì món ăn ngon hay không cũng là do bạn đi ăn với ai, ở thời điểm nào mà thôi.

teatime

Dạo gần đây, cũng tập tành uống trà – thức uống thanh và nhã. Lâu lắm rồi, tôi cũng từng viết một truyện ngắn về trà sen, nhưng nói thật là đến bây giờ vẫn chưa thực sự am hiểu về trà lắm. Thôi thì không dám múa rìu qua mắt những người sành ăn uống, chỉ dám thử và cảm nhận bằng cách của riêng mình thôi. Là work-worm uống cà phê như nước lọc, tôi thường chỉ uống cà phê vội vàng cho xong, để chất cafein có thể nhanh chóng ngấm vào các nơ ron thần kinh và dựng mí mắt của mình dậy mà làm việc. Uống trà thì thú vị hơn nhiều, và phải rủng rỉnh thời gian một tí. 

Tôi từng uống đủ kiểu màu gói trà ở La Place (họ sẽ bày cho mình một tách đựng nước sôi và một túi lọc trà còn nguyên trong gói đựng ghi nhãn hiệu trà để mình tự nhúng vào cốc). Nhân viên ở Puku có khi thuộc lòng câu order cửa miệng của tôi là “Cho em một trà gừng mật ong”. Một ấm infusion ở Saint Honore, nước trà trong vắt, thanh khiết, đủ dịu dàng cho buổi chiều tinh khôi trên phố Thái Phiên ngập nắng. Hay gần đây là Rue des chats – một set uống trà đầy đủ cả ấm, chén, cookie, đồng hồ cát bấm thời gian và khay đựng túi lọc – uống trà như một thú chơi lịch lãm, trên một ban công đầy chất Parisienne giữa lòng Hà Nội, chẳng phải thơ mộng lắm hay sao?

Tháng 2 và 3, năm 2013